Thành Lộc từng suýt tử nạn trên sân khấu
Chọn nghệ danh là tên thật
Khi đó, mẹ anh ôm anh chạy đến ngôi chùa mà ba mẹ anh thường hay đến
là chùa Tân Nghĩa ở quận Gò Vấp nhờ thầy trụ trì đọc kinh cầu như một
liệu pháp tinh thần trong lúc hoang mang tuyệt vọng. Thầy trụ trì bế anh
đến đặt dưới một cái đại hồng chung, gióng một tiếng chuông lớn.
Tiếng chuông chưa dứt, anh giật mình tỉnh dậy cười khanh khách. Thấy
vậy thầy trụ trì mới cười bảo: "À như vậy là thằng nhỏ này đã sống hết
một kiếp, sang kiếp khác rồi đây!".
Cũng từ đó, vị sư thầy cho anh quy y ngay tại chùa với pháp danh Thích
Thiện Tâm. Từ đó đến năm 7 tuổi, mọi người không ai gọi anh bằng tên
khai sinh Thành Lộc mà toàn "lái" sang gọi là bé Thành Tâm. Vì thế mà
suốt thời gian đi học, không ai biết tên thật của anh, chỉ khi tốt
nghiệp trường Sân khấu Điện ảnh và bước chân vào nghề diễn, cái tên
Thành Lộc mới được mọi người biết đến khi anh quyết định chọn nghệ danh
là... tên thật của mình!
|
|
Nhiều lần… chết hụt
Sau này khi gắn bó với sân khấu, Thành Lộc còn trải qua không ít lần
chết hụt khác. Cách đây sáu năm, có một thời gian thấy anh vắng bóng sân
khấu.
Hóa ra lần đó, dọc xương sống của anh bị mọc tới 8 cái gai, trong đó
có một chiếc chỉ "rình" xuyên thẳng vào dây thanh đới mà nếu như không
phát hiện kịp thời, chỉ cần anh ra sân khấu hát to một chút thì thế nào
dây thanh đới cũng căng ra và chạm thẳng vào cái gai đó.
Hậu quả nói như lời vị bác sĩ điều trị cho anh thì chắc chắn sẽ dẫn
đến xuất huyết dây thanh đới, tràn dịch vào phổi và khiến anh tử nạn
ngay trên sân khấu mà không kịp đưa đi cấp cứu.
Lần đó, cũng may anh được phát hiện sớm và thoát chết, có điều cũng phải "thường trú" ở bệnh viện gần hai tháng để chữa bệnh.
Sau lần đó, ra viện, anh lại gặp một tai nạn bất ngờ khác. Số là trong
lúc đang biểu diễn một vở kịch dành cho thiếu nhi đến đoạn anh đu người
bay ở trên cao như diễn viên xiếc, không may anh bị tuột khỏi dải lụa
quấn ở tay và rơi từ độ cao 3 mét xuống sàn sân khấu. Bị gãy 3 đốt xương
sống, anh cứng người sợ hãi vì tưởng đâu mình sẽ bị liệt và phải sống
đời sống thực vật vĩnh viễn.
Sợ không được đứng trên sân khấu nữa, không nuôi được mẹ trong khi nợ ngân hàng
còn chưa trả hết... Ngần ấy nỗi sợ khiến anh lạc quan chiến đấu với
bệnh tật và một lần nữa anh đã làm nên điều kỳ diệu khi hồi phục nhanh
hơn bác sĩ tưởng tượng. Có điều việc anh xuất viện sớm lại làm các bệnh
nhân cùng phòng phải... buồn tiếc vì không được thấy anh pha trò cười và
kể chuyện tiếu lâm!
Luôn đến sớm và về muộn
Trong mỗi buổi diễn, Thành Lộc luôn là người đến sớm nhất và ra về
muộn nhất. Anh giữ thói quen đến sớm để tự mình hóa trang tỉ mỉ và có
thời gian tĩnh tâm để hóa thân vào vai diễn. Anh cũng gần như là người
sau cùng ra khỏi rạp, anh bảo sợ ra về khi khán giả còn ở lại, đơn giản
vì anh chỉ thích khán giả ngắm mình trên sân khấu thôi chứ không thích
mọi người nhìn ngắm mình ở ngoài đời.
Nói nôm na, anh bảo thích mình như một thứ gì đó người ta thấy trước
mắt mà không với tay nắm được, tựa như ảo giác, để anh có một thế giới
riêng cho mình. Cũng bởi vậy mà anh ít xuất hiện ở các buổi tiệc tùng, hội hè hay ở các đám đông. Anh có thói quen làm những công việc ngoài nghệ thuật một mình.
Thế nên đừng ngạc nhiên nếu một lúc nào đó bắt gặp một người đàn ông
dáng dấp nom quen quen bịt khẩu trang, đeo kính, đứng xếp hàng mua vé
xem phim và đến khi ngồi trong rạp thì hét vô tư cuồng nhiệt. Thành Lộc
đấy!
Theo An ninh Thủ đô
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét